Với khán giả Việt, sau buổi diễn mọi người bắt đầu bàn tán về chiến tranh, về những người lính Mỹ thời hậu chiến và hỏi nhau: Sau VN, Iraq, Afghanistan
Vì vậy, các bạn đón nhận chúng tôi bằng cả sự cảm thông. Tôi thấy trong đôi mắt ấy cả nỗi thống khổ và sự dằn vặt đến tột cùng” - NSND Lê Khanh nói. Ông nói: “ Ngày tưởng niệm từng diễn nhiều lần trên sân khấu Mỹ. Mỗi nhân vật có một câu chuyện riêng kể cho Bret nghe hoặc là sự tiếp xúc, cộc của Bret với họ.
Ông ta là Bret giãy giụa với câu hỏi: Sao tớ không bị bắn trúng? Ông ta là Lemmon có câu cửa miệng: Chỉ một trong một trăm người là chiến binh! Tiếp đó, Brian hóa thân vào Godzilla, Goldy, Boysahn, ông bác sĩ ở một bệnh viện Đà Nẵng hay những gã cao bồi VN. Ai cũng nạm đi sâu và khám phá xem nỗi giằng xé trong tâm hồn của Bret về chiến tranh ở VN là gì? Người xem bữa nay vẫn còn nguyên đó nỗi căm giận trước những tội ác của cuộc chiến khi gặp tên hạ sĩ quan huấn luyện Lemmon, khi thấy loạt súng của Goldy chĩa thẳng vào một ông già sau khi hắn ta vừa cho ông một điếu thuốc.
Còn diễn ở VN thì tôi chưa một lần dám nghĩ tới. Vở kịch là cả một ký ức đầy xáo trộn nên tiết tấu nặng trịch, không dễ hiểu chút nào. Cựu chiến binh Brian lên sàn diễn để độc thoại với những xâu xé trong các cơn ác mộng về VN hòng cứu rỗi tâm hồn mình. Mặt khác, nếu tính cả vai chính và phụ thì vở kịch cần đến gần mười diễn viên.
Khán phòng lặng yên suốt hơn một giờ. Bret khi đó không còn là một nhân vật kịch nữa mà chính là Brian. Nhưng trên sân khấu, suốt từ đầu đến cuối chỉ có hai vai diễn: Bret Westmoreland (nghệ sĩ Brian Delate) và Minh Sister Blister (NSND Lê Khanh), trong đó Minh Sister Blister gần như chỉ là người dẫn dắt ký ức, lắng nghe Bret kể chuyện và đôi lúc hóa thân vào một số nhân vật để minh họa cho ký ức của Bret.
Nghệ sĩ Brian Delate tìm được sự thông cảm của khán giả VN cho những cải hối tâm hồn của mình về cuộc chiến tại VN mà ông từng tham dự trong Ngày tưởng vọng - Ảnh: Đức Triết Thưởng thức miễn phí vở kịch Ngày tưởng niệm Vừa đọc phụ đề vừa xem kịch quả là một nỗi vất vả cho những người đến xem Ngày tưởng vọng.
Vậy nhưng không ai bỏ về giữa chừng. Nhưng đấy là những ký ức ghê tởm khiến bao cựu chiến binh Mỹ “sống không bằng chết” khi mắc phải hội chứng rối loạn khủng hoảng sau sang chấn (PTSD): Bret ôm đầu đớn đau, đôi mắt thất thần.
Vì lúc ấy Bret không còn là một vai diễn nữa mà chính là Brian nhập vai với một điện năng khủng khiếp của người đã từng trải nghiệm và tâm hồn nghệ sĩ. Nhưng sự thực thì mỗi lần độc diễn, Brian lại tiếp kiến sang những giây khắc đau khổ và dằn vặt.
, Liệu rằng còn cuộc chiến nào sẽ tiếp diễn và đấu gây khổ đau không chỉ cho người dân của giang sơn bị Mỹ tiến công mà còn gây thống khổ cho cả những “công dân ưu tú” của chính họ? ĐỨC TRIẾT. “Tôi không dám nhìn sâu vào mắt anh ấy. ”. Nhưng sau vài lần đến VN tôi hiểu ra rằng: các bạn có một ái tình lớn - tình yêu hòa bình. Khán giả ngồi đến cùng để chứng kiến ký ức của Brian.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét