Mau chóng, tôi với tay bấm tắt rồi tiếp chuyện vùi đầu vào gối. Tại sao tôi luôn đẩy việc cho tương lai? Tại sao tôi không dành bữa nay để làm việc? Mai là một ngày khác vì vậy hãy làm khôn xiết trong bữa nay! Bút Nam.
Mãi đến khi sếp gắt gỏng gọi hối, khách hàng giận dữ vì lời thất ước, tôi mới giật thột. Thật ra tôi chỉ tự chống chế với bản thân mình thế thôi bởi xưa giờ có ngày nào tôi dậy sớm nổi đâu? Trời sáng bét, tôi ngồi vào bàn làm việc với quyết tâm cao, bữa nay mình phải hoàn tất kế hoạch, nhất quyết phải thế. Bốn giờ sáng, đồng hồ reo inh ỏi. Cái đầu vẫn còn nặng trì vì đêm qua ngủ trễ nên có cố tôi cũng không gượng dậy nổi.
Nhưng rồi khi mở máy lên, tôi lại rốn dạo một vòng Facebook, chơi vài “game ruột” rồi lại nhâm nhi cà phê, lướt qua vài tờ báo mạng đọc tin. Thôi thì chợp mắt thêm vài phút cho tỉnh hẳn rồi thức cũng chẳng muộn. Chẳng mấy chốc thời kì trôi qua vùn vụt và tôi lại dặn lòng, thôi để tối làm, giờ ra ngoài gặp bạn trước đã. Và mọi việc lại lặp lại như cũ cho đến mai sau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét