Tôi đi lại chỗ máy điện thoại bàn
Tôi ngồi cạnh chúng quây quần bên mâm cơm mà thành lạc lõng. Tôi để nó nói xong liền bảo: “ Con cho mẹ gọi thêm một lần nhé. Ông ấy nói thế mà đúng quá. Nó đã là ngôi vi la đẹp nhất phố. Một lần này thôi rồi mẹ không bao giờ sờ vào cái máy bàn này nữa”. Gọi không phải để hỏi thăm mẹ mà để dặn mẹ khóa cửa cho cẩn thận và không được mở cửa trên gác thượng. Tôi nói ông Hoan đến lấy thơ của bố nó và cho tôi ít báo để đọc cho đỡ buồn.
Vừa để giết thời kì đơn chiếc. Mẹ cháu tự tập ở nhà cũng đủ khỏe mạnh. Ông không nói gì. Có hơn chục đứa cháu và 3 đứa chắt nội ngoại. Chúng con mỗi người một máy di động. Có chức trọng quyền cao. Chẳng bao giờ con trai. Ông Hoan nghe điện mừng lắm. Nhưng tôi tĩnh tâm lắm. Tôi cũng đã 70 tuổi.
Khi người thu tiền điện thoại đưa cái hóa đơn tính sổ. Nó nghe liền la lên: “Sao bà chuyện trò với cái ông lẫn cẫn ấy? Suốt ngày thơ với phú. Đạp xe về nhà lấy một chồng báo nữ giới mang sang bảo: “ Bà đọc đi. Tôi mới tâm can: “ Vợ chồng thằng cả nhà tôi đi làm từ sáng đến tối mới về. Bà cũng đừng nghe ông ấy khuyên điều gì. Ra ngoài hiểm về liên lạc. Tháng trước. Tôi bấm số và gọi oang oác cho vợ chồng nó và hai đứa cháu cùng nghe: “ Alô! Trung tâm chăm nom người già cô đơn phải không? Tôi muốn vào đó ở vĩnh viễn thì làm thủ tục thế nào.
Nó liền khảo tra tôi: “Ai mang báo đến cho bà? Họ mang cho với ý đồ gì? Bà ở nhà mấy hôm gặp những ai?”. Con tức nói cho ông ấy một trận. Con bảo: Bác đừng rủ rê mẹ cháu đến những chỗ xô bồ ấy. Bà sẽ cần đến nó ”. Chỉ còn mình tôi ở nhà. Chẳng bao giờ con trai. Khi tôi về làm dâu. Bác chỉ cần có sổ kiệm ước số dư 200 triệu đồng mang đến đây gửi để lấy lãi sinh sống hàng tháng là được ”.
Ông Hoan chậc lưỡi có vẻ cảm thương cho thân phận tôi. Tôi đã tìm thấy cuốn sổ tay cũ của nhà tôi. Và đầu dây bên kia. Người ta cũng giải đáp tôi oang oang: “ Được bác ạ.
Cứ ở nhà cho bình an. Lại còn an toàn tính mạng hơn ra ngoài gặp xe cộ hiểm ”. Nói rồi. Con dâu hay cháu hỏi han xem mẹ có khỏe không? Có ngủ được không? (ảnh minh họa) Nhưng tôi từ chối: “Không được đâu ông ơi. Ông vội đạp xe đến để lấy thơ. Các cháu nó không muốn tôi ra ngoài giao du với xã hội.
Xem gì cũng có ”. Nó được một kỹ sư kiến trúc người Pháp thiết kế. Sáng hôm sau. Nó giàu. Nó bảo mẹ già rồi. Ông Hoan gọi điện cho con. Thằng trưởng liếc vào vội kêu như cháy nhà: “ Điện thoại bàn là điện thoại bà thường gọi nhá.
Xin cho tôi biết? ”. 2 gái nhưng chỉ có vợ chồng thằng cả ở với tôi. Con đã bảo bà phải đóng chặt cửa không cho ai vào nhà. Bà về lục tìm xem còn bài thơ nào trong sổ tay thì đưa tôi tụ họp để chuẩn bị ra một tập thơ của phường ”. Ngôi nhà có từ đời ông nội chồng tôi.
Ông ấy dặn: “ Nhà mình tất sẽ là nhà của con cái nhưng cuốn sổ này mang tên bà. Các cháu cũng bận học hành. Giờ tôi gọi để đưa cho ông Hoan. Buổi chiều. Ông Hoan khuyên tôi nên dự Câu lạc bộ sinh dưỡng hoặc Câu lạc bộ hát chèo cho đỡ buồn. Cứ đi học về là đứa nào đứa ấy chui vào phòng riêng của mình. Nói bao lâu cũng được? Như vậy thì chết chúng con bà ơi! ”.
Đúng là chỉ người già mới hiểu nhau. Câu chuyện chỉ có vậy mà mấy hôm sau thằng con trưởng về thành phức tạp. 2 bữa nay buồn quá. 4 đứa con. Bà muốn nói với ai. Thằng trưởng khoe với tôi: “ Đêm qua. Hôm nọ. Vừa để học hỏi những người đàn bà cao tuổi xem họ hoạt động gì để vui tuổi già? ”. Điều kiện ấy với tôi thật dễ. Bà tin người vừa vừa chứ… ”. Vợ chồng con cái chúng đi biển nghỉ mát. Tôi hay gọi điện cho ông Hoan.
2 ngày vắng nhà. Mấy lần gặp tôi đi chợ. Lại phức tạp về con người.
Khi nào quá đơn chiếc. Tôi nghe mà ngán ngẩm. Ông vẫn dặn: “ Ông Phước nhà bà thời còn sống hay làm thơ và thơ ông ấy hay lắm. Con dâu hay cháu hỏi han xem mẹ có khỏe không? Có ngủ được không? Nhiều hôm không hiểu có chuyện gì mặc cả nhà chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh. Ông nói làm tôi rân rấn nước mắt. 2 trai. Thấy hoàn cảnh tôi thẳng băng ở nhà một mình.
Ở nhà muốn ăn gì uống gì. Thấy ông Hoan thông cảm. Trơ thế nào ấy… ”. Ngờ đâu tháng này tiền điện thoại bàn vượt mức thường nhật.
Vừa vào nhà nhìn thấy chồng báo nữ giới. Mới biết nỗi đơn chiếc của nhau. Thế mà bà còn mời ông ấy vào nói chuyện. Chẳng mấy khi dùng điện thoại bàn nữa. Giờ ông làm Chủ nhiệm câu lạc bộ thơ. Bà Linh. Khi nào cơm chín mới thấy chúng xuống ăn. Bà Cử… để tâm sự cho quên đi nỗi buồn.
Bà phải giữ lấy phòng thân. Nghe con trai rên rỉ. Thằng cả gọi điện về độc nhất vô nhị một lần. Tôi bỗng nhớ đến ông Hoan – người bạn chồng tôi hồi trước. Vậy nên bà thoải mái.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét